Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

Francis - Part 1.4


FRANCIS 1.4

“Hồi hồn, Shin – chan!”, Takao cao giọng, Shintarou nhận ra mình đang thơ thẩn lang thang giữa những nghĩ suy và hoài niệm nãy giờ, cậu chậm rãi quay lại. Takao đã thay đồ xong, cậu ta đang chồm dậy với cái túi, đeo lủng lẳng trên một vai và đứng lên ra về. Cậu nhìn Shintarou, nhướn chân mày lên, “Nhìn cậu có vẻ hông vui lắm hả Shin – chan”.

“Chỉ là một trận đấu tập thôi mà,” cậu nói, cũng không chắc lắm mình đang nói thật bao nhiêu phần. Ai cũng biết tất cả các trận đấu tập của các thành viên Teiko thì không đơn thuần và chưa bao giờ là một trận – đấu – tập.

Takao tiếp tục nhướn chân mày lên, nhìn chăm chăm vào cậu, biểu hiện rất rõ ràng dù không nói ra trước câu trả lời không mấy phần chân thật của Shintarou. Nhưng cậu ta đã chẳng nói gì.

Họ lẳng lặng rời phòng thay đồ và Shintarou ngồi yên trước, chuẩn bị chở hai đứa về nhà. Đây không phải là phương tiện thoải mái nhất, nhưng đây cũng là một bài tập bổ trợ rất tốt cho cơ chân. Takao tự động nhảy lên cái thùng đằng sau trong im lặng, mọi âm thanh giờ chỉ còn là những vòng quay đều đặn dưới bàn đạp và những vòng bánh xe lướt xuống đường, hai người lặng thinh, Shintarou cảm thấy dễ chịu.

Cậu thả Takao ở nhà cậu ta với cái xe thùng và đi bộ về nhà mình suốt quãng đường còn lại. Cậu phải thú nhận rằng mình khá là bất ngờ khi cậu và một trong những người đồng đội (khá thân) của mình lại sống ở gần nhà nhau như vậy, chỉ cách nhau chừng mười phút đi bộ mà thôi, nhưng suy cho cùng thì vẫn có nhiều ích lợi hơn mấy cái bất cập mà (điều bất tiện duy nhất là Takao có thể thình lình đứng trước nhà cậu mà không cần báo trước với cậu tiếng nào).

Cậu chỉ vừa mới cởi giày ra thì trên lầu đã có tiếng rầm rầm chạy xuống (chỉ có thể là em gái cậu thôi chứ mẹ thì không bao giờ chạy cả, cũng trừ những trường hợp khẩn cấp, ba cậu thì lại càng không thể bởi vì ông phải di chuyển bằng xe lăn). Cậu tiếp tục chậm rãi hướng về phòng piano, không bất ngờ khi thấy Sachiko đang giơ ra trước mặt mình một sheet nhạc. Kể từ tuần trước trở đi, em cậu đã theo như thông lệ mỗi ngày đưa cho cậu một bản nhạc mới. Và dù Shintarou có mệt cách mấy, khi trở về nhà cậu vẫn luôn đàn cho em cậu ít nhất mười phút mỗi ngày. Và bởi vì tất cả những bản nhạc đó cậu đều chưa từng chơi qua (hầu hết đều là các ban nhạc US-UK), nên chẳng bao giờ chúng gợi nhắc cậu về Aomine, đây cũng là điểm cộng đáng mừng. Từ tốn, cậu để những nghĩ suy đó dần trôi tuột khỏi tâm trí mình, cậu không bao giờ nuông chiều cho phép bản thân mất tập trung.

Lần này là một bản mang tên “Titanium”, và tới cậu còn biết bài hát này. Ừ thì, biết do nghe qua thôi, chứ chưa từng thử đàn bao giờ.

Cậu đặt sheet nhạc lên cây dương cầm và ngồi xuống. Sachiko, như mọi khi, nhấp nhổm ngồi trên ghế sofa, và đôi mắt cô bé tròn xoe nhìn cậu.

Bản nhạc không quá khó, nó cũng như những bản Sachiko hay đưa cậu mọi ngày, nhưng cậu vẫn thích. Đến lần thứ tư cậu đàn em cậu đã bắt đầu ngân nga theo điệu nhạc, mới đầu chỉ là những câu hát tiếng được tiếng mất, khe khẽ trong miệng. Nhưng đến đoạn điệp khúc em cậu đã cao giọng hơn, tuy cô bé vẫn thi thoảng chưa bắt được đúng cao độ, nhưng cũng không phải là khó nghe.

Cậu chơi thêm hai lần nữa, với Sachiko bên cạnh đệm lời và cô bé hát càng thêm dạn dĩ, đến độ khi kết thúc bản đàn, tiếng hát của Sachiko còn át đi tiếng piano của cậu.

Cậu kết thúc bản đàn, nghe bốp bốp tiếng vỗ tay, chậm rãi xoay người lại, ba mẹ đang đứng ngay lối vào (nói cho chính xác hơn thì chỉ có mẹ là đang đứng, ba thì ngồi).

“Tuyệt vời lắm, cả hai đứa luôn. Hai con nên tập luyện chung với nhau nhiều hơn nữa đi, thật sự hay lắm”, mẹ nói, và Shintarou không thể ngăn được đôi gò má ửng lên, tựa như ráng chiều ịn lên làm cho gương mặt cậu thêm phần thanh nhã. Cậu đưa mắt nhìn sang Sachiko,  mặt cô bé như sắp nướng được bánh trên đó vậy, thiệt quái đản khi người tóc xanh lá lại có cặp má nhìn hây hây.

“Ba rất vui khi lại được nghe Shin chơi đàn, ba đang bắt đầu sợ rằng con sẽ từ bỏ chơi đàn để chuyên tâm luyện tập bóng rổ”, ba nói và nhìn thẳng vào cậu, Shintarou lắc đầu.

“À, dù gì thì con cũng nên đi tắm đi, sắp có cơm rồi đó”, mẹ nói và lẳng lặng rời khỏi phòng, Sachiko nhanh nhẹn theo sau.

“Ba thật sự rất vui,” ba lại nói và lần này Shintarou nhăn mặt, cậu chỉ mới không chơi đàn trong hai tuần thôi mà, đâu có lâu dữ vậy. Và như thể là đọc được suy nghĩ của cậu (mà cậu rất hy vọng là không thể), ba tiếp lời “năm ngoái con chơi đàn với trọn vẹn cảm xúc và tâm hồn, còn hơn cả khi con chơi chơi bóng ở trên sân”.

Shintarou càng nhíu mày chặt hơn. Cậu không nhớ là năm ngoái cậu đàn có gì khác biệt so với lối đàn của cậu bây giờ. Cuối cùng cậu khẽ hỏi, “và bây giờ con chơi ra sao?”.

“Vẫn tuyệt như mọi khi mà”, ba cậu nói và mỉm cười, một nụ cười quanh co và không mấy phần chân thật, Shintarou nhướn chân mày. Cả hai đều biết ông không có ý như vậy. “ Ý ba là, những cảm xúc trong con khi con chơi đàn, con vẫn yêu thích nó, nhưng… nó không phải là những điều con từng chơi nữa. Bất kể điều gì khiến con từng chơi như vậy, hãy truy tìm nó thêm một lần nữa đi”.

“Nếu lỡ… nếu lỡ con để lạc mất rồi, không thể tìm lại được nữa thì sao?”, Shintarou hỏi trước khi ba cậu rời khỏi phòng.

“Con biết mà, ba không tin là có điều gì đó mà ta không thể tìm lại được, con tin ư?” Ba cậu hỏi lại như một câu trả lời, Shintarou càng nhíu chặt mày hơn nữa, chân mày cậu như sắp dính vào nhau. Ông bật cười, “coi chừng đó, gió độc thổi qua là mặt con như vậy luôn bây giờ”.

Cậu nhớ đã từng nói Aomine điều này tầm hai tháng hơn trước khi tốt nghiệp, cậu cũng nhớ Aomine đã khẽ đảo mắt và dài giọng “ồ”.



Francis - Part 1.4

FRANCIS 1.4 “Hồi hồn, Shin – chan!”, Takao cao giọng, Shintarou nhận ra mình đang thơ thẩn lang thang giữa những nghĩ suy và hoài niệm...