PART
I
(1.1)
Đó là một ngày Chủ Nhật, Shintarou ngồi thừ người
trước cây dương cầm cổ điển của mình. Kể từ khi bắt đầu bước vào cao trung, cậu
dường như đã chẳng chơi đàn trong suốt nhiều tuần liền. Cậu có thể tự lừa dối bản
thân rằng ừ thì mình rất bận, bận rộn với bài vở, cao trung nào chẳng khó khăn
hơn so với hồi ở sơ trung chứ, hoặc có thể là vì cậu quá tập trung vào việc tập
luyện bóng rổ chăng. Nhưng có một việc mà Shintarou dù đã mơ hồ đoán ra thì vẫn
đòi hỏi một sự thành thật hết sức với mình. Cậu biết lí do thật sự đang ẩn giấu
đằng sau những rối rắm đó, về lí do cậu đã chẳng thể chơi nhạc trong suốt thời
gian dài, trong mớ bòng bong suy nghĩ, cậu chẳng những nghĩ về bài nhạc, về những
phím đàn cậu đang ngân, mà cậu còn nghĩ về một người, người đã lúc nào cũng lắng
nghe cậu đàn, hạ bàn tay xuống bấm từng phím một trong phòng học nhạc yên tĩnh ở
sơ trung.
Thật không công bằng khi Shintarou chẳng thể nào
chơi đàn mà lòng không nghĩ đến Aomine, kể cả khi ở nhà.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm nhất sơ trung, dường như kể
từ khi bắt đầu họ đã chẳng hề thích nhau. Mà họ cũng chẳng ghét nhau, chỉ đơn
giản là họ chẳng có điểm gì giống nhau ngoại trừ tình yêu bóng rổ (mà cái này
cũng chẳng giống nhau nốt, trong khi Shintarou đang khởi đầu với niềm tò mò lạ
lẫm thì Aomine đã yêu trái bóng từ rất lâu rồi).
Hôm ấy, sau gần ba tháng nhập học, Shintarou đang ở
trong phòng học nhạc Teiko, chơi khúc dương cầm của Bach*, cậu chưa luyện tập
nhiều lắm nên những âm điệu phát ra dường như vẫn còn non nớt và có lẽ Bach vẫn
là một thử thách khó nhằn, nhưng cậu tin, miễn là cơ thể và tinh thần cố gắng
trong mức cho phép, nếu chúng ta có lòng kiên trì, thì không gì là không thể.
*Johann Sebastian Bach (1685-1750) là nhà soạn nhạc,
nghệ sĩ organ, vĩ cầm, đại hồ cầm, và đàn harpsichord người Đức thuộc thời kỳ
Baroque. Bach được biết đến như một nhà soạn nhạc có khả năng kết hợp nhịp điệu
của nhạc khiêu vũ Pháp, sự duyên dáng của ca khúc Ý, và sự tinh tế của kỹ thuật
đối âm Đức – tất cả những đặc điểm này được thể hiện trong sáng tác của Bach.
Song đối với Bach, âm nhạc không chỉ đơn thuần là âm nhạc; gần ba phần tư những
sáng tác của ông tập chú vào các chủ đề tôn giáo. Nhiều người gọi Bach là
"Người viết Phúc âm thứ năm"; ông còn được miêu tả như là "Nhà
thần học viết bằng những phím đàn".
Có ai đó vừa bước vào, nhưng cậu không dừng lại. Có
lẽ là ai đó cũng muốn luyện tập chăng, nhưng nếu vậy, thì họ phải chờ đến khi cậu
chơi xong bản này đã.
Khúc nhạc đã dứt, nhưng người đứng ngoài cửa chẳng mảy
may di chuyển. Shintarou có thể đơn giản quay đầu lại xem ai ở đằng sau, nhưng
cậu không làm thế, vì cậu chẳng tò mò. Đây không phải là lần đầu tiên có người
dừng chân tại đây và tiến lại gần hơn nữa để nghe cậu chơi đàn, chỉ cần họ giữ
sự tĩnh lặng trong căn phòng, thì cậu chẳng bận tâm. Và người ngoài cửa kia giờ
phút này đã giữ sự thinh lặng.
Cậu chuyển sang một sheet nhạc khác và bắt đầu một
giai điệu mới, có vẻ đơn giản hơn, và cũng buồn hơn nữa. Nhưng nhạc buồn thì có
sao đâu chứ, Shintarou không ý kiến gì cả, suy cho cùng, con người ta còn có rất
nhiều cung bậc cảm xúc, vậy tại sao âm nhạc lại không?
Đến bản thứ ba cậu có thể cảm nhận được nó khiến cho
người kia có vẻ vui hơn, gã nhấp nhổm đứng lên ngồi xuống, và tuy cậu chơi bản
nhạc này không được giống với bản gốc lắm, nhưng ít nhất nó đã chẳng tệ như hai
tuần trước nữa.
Cuối cùng, cậu dừng lại sau khi đánh thêm hai bản
khác nữa, ngân lên nốt khẽ khàng cuối cùng, điều cậu luôn làm mỗi khi kết thúc
những bản nhạc. Cậu không bao giờ rời căn phòng với những nốt ngân chói tai gay
gắt.
Cậu xoay người lại, chẳng thể nào che giấu nổi sự ngạc
nhiên trong đôi mắt, Aomine đang ngồi đó, lưng tựa cửa và đôi mắt nhắm hờ.
Cậu ta hé mở đôi mắt màu đại dương, chớp chớp hàng
mi, "Cậu chơi rất tuyệt", buông ra lời khen cụt lủn trước khi đứng
lên và đi mất. Nếu cậu ta ở lại chỉ thêm một khoảnh khắc nữa, dám chừng
Shintarou sẽ hắng giọng và nói "dĩ nhiên" lắm. May mắn là Aomine đã
đi rất vội.
Shintarou tự hỏi liệu trong giờ luyện tập bóng rổ
sau đó, Aomine sẽ nói gì đó về tiếng đàn dương cầm của cậu chăng, nhưng mọi
chuyện vẫn diễn ra như những ngày bình thường khác, Aomine chỉ hé lời với cậu
khi cần thiết mà thôi.
Hai tuần trôi qua và Shintarou đã gần như quên đi
câu chuyện vụn vặt ngày hôm ấy (nhưng cậu dường như chẳng thể nào quên đi đôi mắt
điềm tĩnh mà Aomine khi ấy đã nhìn thẳng vào cậu, bởi vì dường như ngay từ đầu,
thanh tĩnh vốn là hai chữ chẳng dùng để hình dung Aomine). Cho bỗng đến hôm nay
lại có ai đó bước vào phòng học nhạc khi cậu đang lướt tay trên những phím đàn,
lần này là một bản Mozart**. Trong một thoáng chốc ngắn ngủi nào đó, Shintarou
tự vấn rằng liệu có phải là Aomine hay chăng, nhưng cậu không cho phép bản thân
mình dừng lại và xoay người lại phía sau.
**Wolfgang Amadeus Mozart (1756-1791) là nhà soạn nhạc
người Áo. Ông là một trong những nhà soạn nhạc nổi tiếng, quan trọng và có nhiều
ảnh hưởng nhất trong thể loại nhạc cổ điển châu Âu. Các tác phẩm của ông được
xem là đỉnh cao trong các lĩnh vực nhạc piano, nhạc thính phòng, nhạc giao hưởng,
nhạc tôn giáo và opera.
Cậu tiếp tục chơi thêm mười lăm phút nữa, người đứng
bên cửa đã lặng thinh chẳng gây ra một âm thanh nào dù là khẽ khàng nhất. Và cuối
cùng, một nốt ngân du dương sau chót vang lên, cậu xoay người lại, Aomine ngồi
đó, lưng tựa cửa và đôi mắt nhắm hờ, tựa như hai tuần trước đây. Một lần nữa cậu
ta mở mắt ra, chớp chớp hàng mi. Nhưng lần này chẳng nói gì, chỉ lặng thầm đứng
lên và khuất bóng. Shintarou bối rối, cậu không biết được liệu bản thân đã chơi
thật tốt hay chưa.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cậu đã quen với việc
có Aomine hiện hữu trong căn phòng. Dù không diễn ra thường xuyên, không phải đều
đặn hằng tuần, có khi cũng không phải là đều đặn hằng tháng, nhưng điều gì đó vẫn
thật tuyệt. Hầu hết cậu ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ im lặng lắng nghe rồi đứng
dậy đi mất, nhưng Shintarou đã rất quen thuộc. Aomine không phải là kiểu người
im lặng cam chịu lắng nghe thứ gì đó mà mình không thích.
Năm đầu qua đi. Aomine đến phòng nhạc thường xuyên
hơn, lắng nghe tiếng piano của cậu nhiều hơn. Rồi theo thời gian, năm ba cũng
êm đềm đến, tần suất cậu đàn một mình trong căn phòng yên tĩnh giờ đây còn ít
hơn cả số ngày cậu đàn mà có Aomine ngay cạnh bên.
Họ gần như chẳng bao giờ nói gì với nhau, nhưng bằng
cách nào đó, cậu đã có thể cảm nhận rõ rệt hơn tâm trạng của Aomine. Cậu ta dường
như chẳng còn thoải mái hay dễ chịu so với những ngày đầu tiên, những ngày xưa
cũ, gương mặt đó thường trực những cái cau mày, ra chiều tư lự, đăm chiêu hơn,
và dường như, cậu ta đã chẳng còn chơi bóng rổ như cách cậu ta đã từng nữa. Ừm,
nói sao nhỉ, cậu ta vẫn thể hiện sự xuất sắc ưu việt nhất, nhưng cái gọi là đam
mê hay tình yêu, thì chỉ còn nằm ở mùa quá vãng. Shintarou không cho rằng chúng
đã biến mất, chỉ là, chúng được ẩn đi, nằm rất sâu, ở nơi mà người ta đã chẳng
thể nhìn thấy được nữa. Và Shintarou dường như đã chẳng còn thể kéo chúng trở về.
Và không, đừng có hỏi tại sao cậu lại muốn kéo chúng trở về với Aomine, trở về
với một Aomine của ngày xưa, chính cậu cũng không biết đâu. Và tình yêu của cậu
đối với trái bóng thì ngày một lớn dần, không bị mai một đi.
Và cũng thi thoảng, Shintarou cố đàn những khúc phù
hợp với tâm trạng của Aomine, nhưng cũng thi thoảng, Shintarou đàn những khúc
trái ngược với xúc cảm của Aomine, có một lần cậu còn cảm thấy sự căng thẳng của
chàng trai tóc màu xanh biển lan truyền đến chính cậu. Và cậu chuyển sang nhạc
mở đầu của Simpsons*** - một chương trình mà cậu biết Aomine đã từng xem qua
(có một điều cậu sẽ không thừa nhận là lại có lúc, cậu học đàn một bài mới
toanh chỉ vì một người thiếu niên khác).
***The Simpsons (Gia đình Simpsons) là một chương
trình truyền hình hài kịch tình huống hoạt họa nổi tiếng của Hoa Kì, một trong
những chương trình được chiếu lâu nhất. Chương trình này châm biếm nhiều khía cạnh
của cuộc đời, đặc biệt là lối sống của tầng lớp lao động và trung lưu tại Mĩ,
văn hóa Mĩ và xã hội Mĩ nói chung.
Năm học cứ thế trôi qua, mà Shintarou chưa bao giờ
hiểu được vì sao có khi cậu lại đàn những khúc phù hợp với tâm trạng của
Aomine, có khi lại cố thay đổi tâm trạng của Aomine (và lúc nào cũng thành công
mĩ mãn, Aomine lúc nào cũng rời căn phòng với cảm xúc thoải mái, dễ chịu hơn
khi cậu bước vào phòng, nhưng thường thì, những xúc cảm đó lúc nào cũng tan biến
đi khi Aomine tập bóng rổ, à thì tần suất cậu ấy xuất hiện ở phòng tập cũng chỉ
đếm trên đầu ngón tay mà thôi).
Họ hay nói chuyện với nhau trong nhà thi đấu nhiều
hơn là trong phòng nhạc, nhưng không hiểu vì sao chỉ khi chơi đàn Aomine mới hiện
lên trong tâm trí của Shintarou nhiều đến nhường ấy. Và cậu lại không thích cảm
giác ấy xíu nào. Cậu không thích khi phải suy tư xem bản nào vui, khúc nào buồn,
đoạn nào ngớ ngẩn hay bài nào nghiêm túc mà tâm trí mình cứ chợt nghĩ đến
Aomine. Cậu chơi bóng rổ là vì chính cậu, vì cậu muốn trở thành cầu thủ xuất sắc
nhất, trong khi đó cậu không chơi piano để trở thành người xuất sắc (vì muốn tập
trung chơi bóng rổ), thì cậu vẫn muốn chơi piano chỉ vì bản thân mình mà không
phải vì bất kì một ai khác. Không phải vì cậu chẳng bao giờ chơi một khúc nhạc
cho những người xung quanh, có những bản gợi nhắc cậu về bố mẹ, về em gái, và về
những người đồng đội - những người đồng đội cũ và những người hiện tại đang đồng
hành. Nhưng chỉ Aomine là thường xuyên xuất hiện trong mỗi bản đàn, và có phải
là kì quặc không khi điều đó không xảy ra những lúc Aomine lắng nghe cậu đàn ở
sơ trung, mà lại là bây giờ?
"Anh sao vậy, onii-chan?" - Sachiko, em
gái cậu, cất tiếng hỏi sau khi quan sát cậu ngồi lặng thinh bên cây đàn suốt mười
phút mà chẳng bấm lấy phím một lần.
"À, chỉ là anh không nghĩ ra bài nào để chơi cả."
- Cậu nói dối, hy vọng em gái mình không nhận ra.
Đôi mắt Sachiko bừng lên vẻ rạng rỡ, "Em kiếm
cho anh một bài nha!".
Shintarou hơi cau mày nhưng không có vẻ gì là sắp từ
chối. Thứ nhất, nếu Sachiko có yêu điều gì trên đời này thì hẳn là tình yêu lớn
lao đối với âm nhạc và cô bé nghe hết tất cả những nghệ sĩ trên đời (ngày Thứ
Hai cô bé có thể nghe nhạc Pháp nhưng ngày hôm sau đã có thể chuyển sang nhạc
Argentina); và thứ hai, cậu biết từ chối Sachiko có thể không khiến cô bé buồn,
nhưng ít nhất nó sẽ làm phiền lòng cô bé, và Shintarou không muốn như vậy.
Shintarou khẽ gật đầu và với gương mặt tươi sáng nhất, Sachiko chạy vù lên
phòng ngủ tầng trên của mình.
Năm phút sau cậu vẫn tiếp tục thừ người trước cây
đàn piano của mình, đến tận khi Sachiko quay trở lại và cầm theo vài sheet nhạc.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét