PART 1.3
Sachiko
trở lại với một bộ boardgame mà Shintarou đã tặng nhân dịp cô bé lên tám, trò chơi
Guess Who. Nhưng thay vì là những lá bài thông thường, cậu đã đổi thành những
nhân vật trong “Harry Potter” và thay vì hỏi những câu bình thường như “liệu
anh ấy có tóc đen hay không”, thì cậu đổi lại
“liệu anh ta có thấy được mấy con Vong Mã không”. Và nhân dịp sinh nhật
cậu, cô bé cũng đã tặng lại bộ Guess Who, với những nhân vật trong “Chúa tể của
những chiếc nhẫn”, và những câu hỏi xoắn não chẳng kém. Khác một việc là cô bé
đã làm nó trong sự giúp đỡ của ba mình, bởi vì ngoài cậu ra, ông là người duy
nhất trong gia đình thích “Chúa tể của những chiếc nhẫn” (có chăng là thích còn
nhiều hơn cậu nữa, bởi vì ông còn biết vài chữ Sindarin, nhiều hơn số chữ mà cậu
biết).
Cả
hai anh em cùng chơi với nhau hơn một tiếng đồng hồ, hầu hết là im lặng, ngoại
trừ những lúc Sachiko thêm thắt vào mấy lời bình. Họ chơi hơn mười trò và kết
thúc trong nụ cười rạng rỡ của Sachiko.
“Vui
thiệt đó, cảm ơn anh đã chơi với em,” cô bé nhe răng cười, để lộ ra cái răng cửa
sún, Shintarou đẩy gọng kính lên, ai cũng biết đó là biểu hiện của sự ngại
ngùng và bối rối ở cậu.
“Anh
cũng đã rất vui mà,” cậu thì thầm. Cậu không phải là tuýp người hay thể hiện cảm
xúc của bản thân, nhưng nụ cười của Sachiko đáng giá hơn hết thảy. Cậu nhận ra
rằng kể từ khi cậu bước vào Teiko, cậu đã không dành thời gian ra chơi cùng em
gái, phần vì những hoạt động bận rộn ở câu lạc bộ, nhưng phần lớn hơn, vì cũng
như những cô cậu thanh thiếu niên khác, cậu cho rằng mình đã lớn và phải ra vẻ
bề trên nghiêm túc đối với em gái mình. Nhưng hiện tại cậu đã nhận ra, cậu không
muốn tiếp tục như thế nữa, nếu cậu cứ tỏ vẻ xa cách, một ngày nào đó em gái cậu
sẽ không níu cậu quay trở về nữa, cậu sẽ đánh mất đứa em gái duy nhất, cậu tuyệt
đối không muốn như vậy. “Thỉnh thoảng anh em mình lại chơi nữa nhé.”
“Vâng!
Em sẽ tìm cho anh thêm mấy bản nhạc nữa nhé,” cô bé reo lên và thu dọn những mảnh
đồ chơi cuối cùng.
Shintarou
khẽ mỉm cười khi ngắm bóng cô bé lon ton xa dần và cậu quyết định sẽ trở về
phòng đọc mình đọc sách. Bây giờ cậu vẫn có thể chơi bóng rổ - có một khung
bóng rổ được đóng trên bờ tường ngoài sân, thỉnh thoảng cậu vẫn chơi bóng ở đó,
nhưng xét cho cùng hôm qua cậu vừa có buổi luyện tập xong và ngày mai lại có một
buổi tập khác, và tốt hơn hết là không nên cưỡng ép bản thân quá sức như thế
làm gì. Dành một ngày trong tuần nghỉ xả hơi cũng quan trọng như dành tất cả những
ngày còn lại để luyện tập miệt mài vậy, và không hẳn là cậu chẳng làm gì – cậu
dành ra hơn một giờ tập luyện theo chế độ và chơi piano cũng là cách để những
ngón tay trở nên linh hoạt hơn.
Trong
khoảng thời gian này, cậu sẽ cố để Aomine không vướng bận tâm trí cậu nữa bằng
bản đàn “Francis”.
***
Hai
tuần trôi qua, chiều thứ Năm hôm đó Otsubo thông báo với toàn đội rằng họ sẽ có
một buổi thi đấu luyện tập với Touou vào thứ Bảy của hai tuần sau nữa.
“Midorima,
thầy không muốn em ném trái ba điểm từ khoảng nửa sân đổ lại,” Huấn luyện viên
Nakatani nói và Shintarou khẽ gật đầu. Ném ở khoảng cách xa hơn có thể thuận tiện
mang lại chiến thắng cho cả đội hơn và cũng gây áp đảo tinh thần đối phương
hơn. Làm gì có ai cản nổi đối thủ ném từ bên kia sân? Cậu biết rằng đây chỉ là
một trận đấu tập, và dù cậu có chơi một cách nghiêm túc hay không, thì cũng
không nên để lộ tất cả quân át chủ bài ngay lúc này được. Và hơn nữa, cậu vẫn
chưa thành thục ném từ bên kia sân, và cậu sẽ không ném nếu như không chắc chắn
vào tỉ lệ thành công của mình.
Huấn
luyện viên đưa ra những chiến thuật và cuối cùng cũng ra về, những cầu thủ khác
trong đội lũ lượt kéo về theo.
Chỉ
có Shintarou và Takao vẫn nán lại. Mới đầu Shintarou tỏ ra khó chịu với Takao,
nhưng sau này cậu dần quen sự hiện diện của Takao. Cậu vẫn không thích cách cậu
ta suốt ngày í ới “Shin-chan này” “Shin-chan nọ” nhưng bằng cách nào đó, cậu đã
dần có cảm tình với người bạn mới này hơn (nhưng cậu sẽ không nói điều đó ra
đâu nếu như muốn được sống yên ổn và thanh bình).
Shintarou
tiếp tục luyện tập ném vào rổ từ khoảng cách giữa sân, càng ném nhiều cậu càng
tăng sức bền cho thể lực, trong lúc đó Takao tập rê bóng một mình và ghi điểm.
Shintarou thường tập trung cao độ vào việc mình đang làm mà không di dời sự chú
ý của mình sang chỗ khác nên cậu không có ý niệm gì hết về quá trình luyện tập
của Takao, ngoại trừ những khi Takao bật ra những tiếng kêu hưng phấn hay cũng
có lúc là dài giọng chán chường.
Sau
khi ném hơn ba mươi lần, Shintarou tiến đến Takao và bắt đầu đấu một chọi một.
Sở trường lớn nhất của Shintarou là những cú ném ba điểm kinh hồn bạt vía nhưng
bên cạnh đó, cậu cũng cần phải duy trì và tăng cường những kĩ năng bổ trợ
riêng.
Sau
hơn bốn mươi phút one – on – one, hai người kết thúc và cùng nhau đi đến phòng
thay đồ, chậm rãi thay quần áo.
“Vậy,
Shin-chan, cậu có bị kích thích hông khi được gặp lại đồng đội cũ?”, Takao hỏi,
không quay lại, cậu chàng đang loay hoay với cái ngăn tủ của mình, vờ như đây
chỉ là một câu hỏi vô tình và đang cố làm giọng của mình trở nên ngây thơ vô tội
hết sức.
Shintarou
lúng búng nói điều gì đó, cậu vừa cảm thấy ngọn lửa hưng phấn đang nhấp nháy
trong mình cũng phảng phất đâu đó một nỗi sợ mơ hồ khó hiểu, không phải sợ
thua, mà là sợ cậu sẽ thấy một Aomine nào đó, trầm buồn hơn và cũng bốc đồng,
nóng nảy hơn. Và cậu phát hiện ra, mình không muốn như thế chút nào. Cậu chỉ muốn
được trở về lúc họ còn mải mê cười đùa với nhau, lúc họ từng cười rất tươi khi
trên sân bóng, chứ không phải là những con chiên ngoan đạo chỉ chăm chăm đến
chiến thắng, những đấu sĩ hăng máu trên đấu trường, hay những kẻ chỉ hướng đến
lối chơi cá nhân ích kỉ. Cậu cười nhạt, cậu biết rằng bản thân mình chẳng hay
ho gì hơn họ, nhưng đâu đó trong cậu vẫn hy vọng ngày nào đó sẽ lại một lần nữa
lại được cảm thấy những tình bạn ấy – như những dòng suối nhỏ - len ấm áp qua kẽ
tim. Có đôi khi cảm giác hoài niệm khiến cậu muốn được cảm nhận mối gắn kết ấy
đối với những đồng đội mới ở Shutoku.


