FRANCIS - PART 1.2
Tựa bài hát là "Francis"* do nhóm "Coeur de Pirate" trình bày. Cậu chưa từng nghe tới nhóm nhạc này, nhưng cũng chẳng có gì bất ngờ lắm, bởi vì cậu cực kì hiếm khi nghe những bản nhạc mà không phải ra đời cách đây vài thế kỉ.
*Francis – là đĩa đơn phát hành đợt cuối cùng của Coeur de Pirate được đặt tên theo album công diễn lần đầu tiên. Đây là một bài hát rất hay nhằm cổ vũ cho người bạn thân của Béatrice.
“Francis” không phải là một bài hát quá khó để cậu có thể chơi, và sau vài phút ngắn ngủi cậu đã có thể chơi thuần thục. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu không nghĩ về Aomine, cậu tập trung lướt ngón tay trên những phím đàn, từng phím đen trắng một, cậu tập trung nghĩ về cách Sachiko lắc lư cái đầu theo nhịp điệu và cách cô bé dường như đem cả hơi hít thở theo từng tiết tấu vang lên đều đặn. Thật đáng tiếc khi cô bé yêu âm nhạc đến nhường ấy nhưng lại không có khả năng chơi một loại nhạc cụ nào hay học thanh nhạc. Nhưng cô bé cũng không lấy đó làm phiền lòng lắm, vì như cách cô bé nói, cuộc sống này còn đầy rẫy những điều bất ngờ và kì lạ.
Chưa đầy nửa tiếng sau, cậu đã có thể chơi điêu luyện bài hát này, và một lần sau chót cậu chơi lại cả bài, từ đầu đến cuối.
“Anh chơi hay lắm đó, onii-chan”, Sachiko nói, và điều gì đó trong nụ cười rạng rỡ của cô bé khiến cậu bất giác nở nụ cười, một nụ cười thật sự. Cậu không phải là một người hay cười, nhưng nếu có ai đó trên thế giới này có khả năng làm cậu cười như thế, đó chắc hẳn phải là cô em gái mười hai tuổi của cậu.
“Em kiếm cho anh một bài khác nữa nha?”
“Ngày mai đi Sachiko nhé.”
Cô bé gật đầu và đứng dậy, nhưng chưa rời khỏi phòng ngay. Cô bé lưỡng lự đôi lần định cất tiếng, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì, Sachiko thở hắt ra khe khẽ. Shitarou không biết điều cô bé định nói là gì, liếc nhìn đồng hồ, chỉ mới hơn bốn giờ chiều thôi, cậu đã hoàn tất bài tập về nhà của mình rồi. Tại sao thi thoảng lại không dành thời giờ ra với em gái của mình nhỉ?
“Hay là chúng ta chơi trò gì đi?”
Sachiko hét lên thích thú và ngay lập tức chạy ùa về phòng mình tìm trò chơi. Shintarou thích chơi cờ shogi và đôi khi cậu cũng chơi bài, nhưng cậu không mấy hứng thú với boardgame**. Đây cũng là những sở thích khác của Sachiko và nó cũng chẳng chết ai đâu nếu cậu dành một vài tiếng để cùng chơi với em gái mình nhỉ - miễn là nó không phải là Cờ Tỉ Phú ***, chắc cú luôn đó. Lần cuối cùng họ chơi trò đó với nhau Sachiko đã không thèm nhìn mặt cậu suốt hai ngày liền.
**Board game – trò chơi cờ bàn, là một thể loại trò chơi gồm 2 hoặc nhiều người tương tác trực tiếp với nhau thông qua một bàn cờ. Boardgame thường sử dụng vật dụng đi kèm như các lá bài, xí ngầu, quân cờ… để hỗ trợ cho cuộc chơi.
***Monopoly – cờ tỉ phú, một loại board game phổ biến rộng rãi trên toàn thế giới vì bên cạnh tính giải trí đơn thuần, game còn chứa đựng giá trị giáo dục cao qua các kênh chiến lược đầu tư và kinh doanh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét